
Sau đây là những mẩu chuyện nhỏ góp nhặt được khi đọc Ngộ của Bác Tôn Thất Nguyễn Thiêm. Mong mỗi người trong ta sẽ có những đúc kết cho riêng mình qua mỗi câu chuyện ý nghĩa này.
#Câu chuyện 1: Phật ở đâu?
Có một vị sư nọ đi vào chùa và khạc nhổ vào một tượng Phật. Khi bị nhà chùa quở trách, ông nói, "làm ơn chỉ giùm chỗ nào không có Phật".
Câu này ngụ ý, Phật ở mọi nơi, trong chính ta sâu lắng, cũng xa vời, mênh mang, bạt ngàn. Phật là ta, Phật là tất thảy từ ngọn cây ngọn cỏ mà ta cũng là Phật.
#Câu chuyện 2: Cuộc sống hạnh phúc
Có một người chết ở địa ngục, xin được đầu thai, thưa nguyện vọng của mình với Diêm Vương: "Xin được làm con rể tể tướng, làm cha trạng nguyên, làm ông của đại phú hùng gia, làm chồng quận chúa, thê đàn thiếp đống, nhà cửa ruộng nương mênh mông bát ngát, châu báu la liệt khắp nơi, một đời công hầu danh lợi, phú quý vinh hoa, sống lâu trăm tuổi, chẳng bệnh tật gì, khoái lạc vô biên, sức lực dẻo dai, sáng ba đêm bảy trưa hai chiều một."
Diêm Vương nổi cáu: "Tổ sư mày, thế gian mà có người như thế thì tao đã đầu thai trước mày rồi!"
(Mình và em gái đọc tới đây không nhịn được mà phì cười, quá sức uyên thâm về thói thực dụng của con người hiện nay!)
#Câu chuyện 3: Hãy làm một kẻ đi sau nguy hiểm
Ở phố chuyên doanh may mặc, có ba ông thợ may cạnh tranh kịch liệt với nhau. Ông thợ may đầu tiên treo bảng "Tiệm may tuyệt vời nhất tỉnh".
Ông thứ hai làm bảng to hơn ghi: "Tiệm may tuyệt vời nhất nước". Ông thứ ba làm bảng oai phong lẫm liệt, trương bảng to đùng: "Tiệm may tuyệt vời nhất thế giới".
Ông thứ tư thủng thỉnh, quan sát một hồi rồi suy nghĩ, ông ta liền làm cái bảng: "Tiệm may tuyệt vời nhất phố".
Làm kẻ đi sau cũng cần có tư duy và nhận định riêng mình là vì vậy!
#Câu chuyện 4: Miệng lưỡi thế gian
Đây là một câu chuyện ngụ ngôn của Tây phương tên "Cùng con đi chợ" để nói về thị phi, điều tiếng của người đời.
Người con trai hỏi cha mình: "Cha ơi, thế nào là thị phi?" Người cha bảo con đưa mình ra phố.
Ngày đầu tiên người cha ngồi trên lưng lừa và để người con chạy theo sau. Phố phường chê bai: "Cha gì mà ác ôn, bắt con mình chạy theo con lừa!".
Ngày sau, người cha để con lên lưng lừa và chạy theo sau. Phố phường chê bai: "Con gì mà ác ôn, để cha mình chạy theo con lừa."
Ngày thứ ba, hai cha con cùng cỡi trên lưng lừa với đầy đủ vật dụng cá nhân, phố phường lại mắng: "Cha con cả nhà ác ôn, hành hạ con lừa tội nghiệp!"
Ngày thứ tư hai cha con tự mình gồng gánh để con lừa thong thả đi cạnh, phố phường cười rũ: "Cha con nhà này sao ngu thế, sắm sửa con lừa để làm gì?!".
Sau đó người cha hỏi con trai đã hiểu thế nào là miệng lưỡi thế gian chưa? Người con trả lời: "Dạ thưa đó là ngàn đường lắt léo. Kiểu gì cũng có thể nói được khi đã bắt đầu ác ý!"
#Câu chuyện 5: Im lặng tha ma
Câu chuyện cổ của Tây Âu nói về sự ung dung tự tại. Một học trò hỏi thầy mình: thế nào là sống ung dung tự tại.
Thầy nói: hãy ra bãi tha ma và chửi rủa thậm tệ những người đã chết. Trò làm xong, lúc về thầy hỏi: "Con chửi thế những người ở bãi tha ma có phản ứng gì không?" Học trò đáp: "Không ạ!".
Thầy lại nói: lần này hãy ca tụng tung hô công đức của những người đã chết. Lúc về Thầy hỏi trò: "Thế hôm nay có phản ứng gì không?" Trò lại đáp: "Thưa không!"
Thầy liền dạy: "Con ạ, ung dung tự tại chính là thản nhiên bình lặng trước những lời khen chê của thế gian. Ấy vốn là những lời lẽ không xương nịnh bợ tị hiềm nay tung mai đạp. Miễn sao ta sống trọn vẹn với cuộc đời mình đúng với tâm nguyện tốt lành nhất của mình."
#Câu chuyện 6: Tâm vô tư, trí vô niệm
Có một vị sư già cõng thiếu phụ qua sông sáng sớm. Một vị sư trẻ trông thấy cảnh ấy, mặt nặng mày nhẹ cả ngày cuối cùng không chịu nổi bèn trách cứ vị sư già sao không giữ giới nam nữ bất thân. Sư già hồn nhiên cười nói: "Ta cõng người đàn bà qua sông, đến bờ thì ta để lại trên bến sáng nay. Còn ngươi cứ để tâm trí cõng người thiếu phụ ấy cho đến tận bây giờ. Rốt cuộc ai là người phạm giới?!"
Chúc bạn cuối tuần tốt lành và có nhiều bài học cho riêng mình!