
Có những hình ảnh quay lại trong giấc mơ của những người chưa từng gặp nhau, ở những nơi chưa từng nghe tên nhau. Jung gọi tầng đó là vô thức tập thể — và gọi những hình ảnh lặp lại ấy là cổ mẫu.
Bài này cũng đồng thời là bản demo: mỗi khối viết được trên blog đều xuất
hiện ít nhất một lần ở đây. Mở content/posts/tam-ly/2026-09-14-vo-thuc-tap-the.md
ra xem là thấy cách gõ.
#Ba tầng của tâm trí
Jung chia tâm trí làm ba tầng, mỗi tầng nằm sâu hơn tầng trước một chút:
- Cái Tôi — phần mình biết là mình.
- Vô thức cá nhân — những gì mình từng biết rồi quên, hoặc cố quên.
- Vô thức tập thể — tầng không ai học mà có, nhưng ai cũng có.
Cái làm ý này khó nuốt không nằm ở tầng thứ ba. Nó nằm ở chỗ: nếu tầng ba có thật, thì một phần những gì mình tưởng là của mình — sợ hãi, khao khát, cả gu thẩm mỹ — hoá ra là đồ mượn.
Ba cuốn vào được mà không cần nền tâm lý học: Con người và biểu tượng, Ký ức, giấc mơ, suy tưởng, và Sách Đỏ — cuốn cuối nên xem bản in màu, vì tranh trong đó là một nửa nội dung.
#Cổ mẫu không phải là khuôn mẫu
Chỗ này hay bị hiểu nhầm nhất. Cổ mẫu không phải một hình ảnh cố định được truyền lại, mà là một khuynh hướng tạo ra hình ảnh.
Cổ mẫu không phải bức tranh. Nó là cái khung căng sẵn, chờ người ta vẽ lên. Mỗi nền văn hoá vẽ một kiểu, nhưng khung thì giống nhau.
— diễn giải tự do, không phải trích nguyên văn
| Cổ mẫu | Xuất hiện dưới dạng | Hay gặp ở |
|---|---|---|
| Người Mẹ | che chở, cũng có thể nuốt chửng | cổ tích, quảng cáo |
| Cái Bóng | phần mình chối bỏ | phản diện, giấc mơ xấu |
| Anima / Animus | hình bóng người khác giới trong mình | chuyện tình, thần thoại |
#Thử nghiệm trên chính mình
Cách kiểm chứng rẻ nhất là ghi lại giấc mơ trong ba tuần, không diễn giải gì cả. Chỉ ghi.
- Để sổ và bút ngay cạnh gối — mở điện thoại là giấc mơ bay mất
- Ghi trong vòng 2 phút sau khi mở mắt
- Ba tuần liền, không bỏ ngày nào
- Đọc lại cả xấp một lượt, tìm cái gì lặp lại
Đây là chuyện tự quan sát cho vui và cho hiểu mình, không phải trị liệu. Nếu giấc mơ đang làm bạn mất ngủ hoặc hoảng sợ thật sự, chuyện cần làm là gặp người có chuyên môn, không phải đọc thêm sách.
#Đoạn mã ghi chép
Mình dùng một file .md mỗi tháng, mở đầu bằng đúng mấy dòng này:
// dem.js — sinh khung ghi chép cho cả tháng
const thang = new Date().getMonth() + 1;
const soNgay = new Date(2026, thang, 0).getDate();
for (let d = 1; d <= soNgay; d++) {
console.log(`## ${String(d).padStart(2, '0')}/${thang}\n\n- \n`);
}
Chạy node dem.js > thang-9.md, thế là xong khung. Phần còn lại là việc của
buổi sáng.
#Ảnh và video chèn vào bài
Ba khổ ảnh dùng được: mặc định nằm gọn trong cột chữ, {.wide} rộng hơn cột
chữ, {.full} tràn hết bề ngang màn hình.

{.full} — tràn hết bề ngang, dùng cho ảnh phong cảnhXếp hai ba ảnh cạnh nhau thì bọc trong khối gallery:
Video YouTube nhúng bằng một dòng, và nó chỉ tải khi bạn bấm play — mở bài ra thì chỉ có ảnh bìa, không có script nào của Google chạy:
Để ảnh của bài trong public/media/<năm>/<slug-bài>/. Mỗi bài một thư mục riêng
thì sau này xoá bài là xoá gọn cả ảnh, không còn ảnh mồ côi nằm lại.
#Còn lại là việc của mình
Thứ Jung để lại không phải một bộ câu trả lời, mà là một cách hỏi: cái này trong mình, có thật là của mình không?
Câu hỏi đó không giải quyết được buổi tối nào cả. Nhưng nó làm mấy giấc mơ bớt vô nghĩa đi một chút.
Đừng đem cổ mẫu ra giải thích hành vi của người khác. Nó là công cụ soi vào trong, không phải cái nhãn dán lên người ta.