Sáng thứ bảy, không hẹn ai, không phải đi đâu.
Mình pha một ấm trà rồi để nó nguội. Mở quyển sách đọc dở, đọc lại đúng cái đoạn hôm qua, rồi để đó. Ngồi nhìn ra ban công một lúc lâu mà không nghĩ gì cụ thể.
Hoá ra cái khó không phải là bận. Cái khó là một buổi sáng trống hoàn toàn, và mình đứng giữa nó, không biết bắt đầu từ đâu.