Skip to content

Chiếc gương

Mùa Covid thứ hai, mình học cách thôi hỏi "tại sao lại xảy ra với mình" và bắt đầu hỏi "mình đã nghĩ, nói, làm gì để nhận lại kết quả này".

Hai mặt phản chiếu nhau, mờ dần về phía giữa
Hai mặt phản chiếu nhau, mờ dần về phía giữa

Sau một chặng dài chạy mệt nghỉ, Covid là thời điểm mà mình có nhiều khoảng lặng nhất dành cho chính bản thân mình để "soi gương". Và dĩ nhiên, đây không phải là soi gương như bình thường rồi 😂!

Năm nay mình học được nhiều bài học lớn khi tự nhìn lại và đánh giá bản thân. Dẫu biết có những bài học mà mình đã phải trả rất đắt: bằng thời gian, tình cảm, sự tin tưởng, trân trọng, biết ơn,... Mình đã học và chấp nhận "thu hoạch" những "trái đắng" mà mình đã lỡ dại vun trồng.

Đôi khi việc định vị được những phần vụn vỡ, những mặt trái trong chính bản thân mình, những phần mà mình không nghĩ về bản thân có lúc nào trở nên "bất thiện" (nhưng vẫn là mình) vẫn là một phần của mình; rồi thì lắng nghe, chấp nhận, bao dung và sửa chữa thực sự, thực sự rất khó khăn.

#Mọi thứ quanh mình đều là gương

Việc nhìn thấy những chiếc gương cũng tương tự, khi mình vào bản thân đủ lâu, những gì bản thân mình suy nghĩ, hành động và phản ứng của mình trước mọi điều, mọi người xung quanh, mình nhận ra, mọi điều trong cuộc sống của mình hiện tại đều là những chiếc gương.

Khi mình nói suy nghĩ của mình ra, hẳn bạn sẽ bật cười, hoặc thấy nghi hoặc. Mình không thấy bất ngờ, bởi chính bản thân mình cũng từng có những phản ứng tương tự và mình nói thật, mình đã từng chẳng hiểu tại sao.

Nhưng khi nhìn sâu, thật sâu vào những hoàn cảnh sự việc xảy đến trong cuộc sống của bản thân, mình nhận thấy tất cả đều là một phần trong mình tạo nên chúng: nếu người đối diện làm mình khó chịu thì trong chính mình đang có "mầm mống" (nguyên nhân) cho sự khó chịu đó. Tự bản thân người đó có thể đem lại sự dễ chịu với rất nhiều người khác, họ cũng có thể rất tuyệt vời trong mắt một số người, nhưng chỉ có mình mới thấy họ khó chịu. Sự thật luôn rất đơn giản: tự bản thân người đó chẳng khó chịu mà cũng chẳng dễ chịu, chính cách chúng ta tiếp cận và chính trong chúng ta đang có những "hạt giống"/"suy nghĩ" để phát triển và nhìn thấy sự khó chịu trên người đối diện.

Trong bất kỳ sự vật nào, tự nó chẳng có tính chất gì, người ta gọi nó là "tính không". Chúng chỉ phản ánh lại và đánh giá thông qua lăng kính, quan điểm của mỗi người mà thôi.

#Đổi câu hỏi

"Tại sao mọi việc lại xảy ra như thế với mình?" — Mình đã thôi không dùng câu hỏi tại sao nữa, mà thay vào đó, mình ngừng đổ lỗi cho mọi việc bên ngoài xảy đến và mọi cảm xúc sự bực bội, tức giận, khó chịu mà mình nhận được. Thay vào đó, mình tập trung nhìn vào chính mình, nhìn vào những ngóc ngách, những suy nghĩ / lời nói / hành động mà mình đang tạo ra mỗi ngày.

Nếu có bất kỳ câu trả lời nào cho câu hỏi trên, thì đó hẳn là "chính mình", chứ chẳng ai khác.

As you sow so shall you reap.

"Mình đã nghĩ / nói / làm gì để nhận lại kết quả này?" — là câu hỏi mình luôn tự vấn khi những chuyện vui buồn xảy tới trong cuộc sống xung quanh mình. Nếu đó là một điều tốt đẹp, mình thầm cảm ơn và tiếp tục phát huy; nếu đó là một điều không như ý, mình cũng cảm ơn, chấp nhận và học hỏi bài học đó.

#Sống trọn vẹn hơn một chút

Cuộc sống như những tấm gương — những bài học cần chính bản thân mình đủ tỉnh thức, đủ hiểu bản thân và tiếp thu với tinh thần cởi mở, xây dựng. Với mình, những tấm gương xung quanh giúp mình hoàn thiện bản thân hơn, và sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc hiện tại hơn. Mình cũng tin vào việc luôn dõi theo những suy nghĩ, lời nói và hành động hàng ngày của bản thân sẽ giúp chính mình quán chiếu tốt hơn và sống trọn vẹn hơn trong từng khoảnh khắc.

Mình biết ơn chân thành tới những người thân, bạn bè đã đồng hành và sẻ chia rất nhiều qua giai đoạn khó khăn, nhiều cảm xúc này. Đặc biệt gửi lời tới nước Mỹ xa xôi, nơi người bạn tên Ami mến thương đã đem từng chiếc gương khó nhằn bắt mình ngồi soi (vừa soi vừa khóc :'( ) và học bài học mình cần phải học.


A big jump that I have made this year.

Appreciate whatever life brings to me, it's me, it's only me who creates my own reality.

Mùa Covid thứ hai — 2021.